Đã bảy năm rồi anh chẳng hay
Phận em hiu hẩm, thật chẳng may
Nay anh đã biết còn em nữa
Lòng lại quoặn thêm những tháng ngày.
Nơi xa hiu quoạnh, buồn thăm thẳm
Chẳng một nén hương, chẳng người thăm
Quần áo, tư trang em chẳng có
Vậy mà em tôi… đã… bảy năm
Biết bao uất hận chất đâu hết
Chỉ biết trách trời quá nhẫn tâm
Ngày ấy nếu em chẳng về nhắc
Chắc cũng chẳng ai khóc em thầm…
-Vinh Nguyễn-
Comments
Post a Comment