Chẳng biết cớ gì lại bâng khuâng
Trăng lên rồi hạ khuất xa dần
Thưa, vài giọt nắng đưa trời mọc
Lặng nhìn mây trôi thoáng trắng ngần…
Đã lâu chẳng ngắm cảnh trời mọc
Quên rồi, chút nắng lẫn mùi hương
Cũng đã chẳng còn thương và nhớ
Nhưng chẳng biết hương còn vấn vương?
Gió thoảng đưa lại hương cỏ cây
Vung tay bắt lấy giọt nắng hồng…
Chẳng biết đêm sau… lại tan biến…
Giọt nắng có còn kịp đến không?
-Vinh Nguyễn-
Comments
Post a Comment